Đà Bắc trong tôi

Lần đầu tiên tôi tham gia một chương trình tình nguyện cho trẻ em ngoài khu vực Hà Nội, một chuyến đi khảo sát cho dự án “Ngày Hội Đọc Sách”, không dài nhưng đủ để lại trong tôi nhiều kỷ niệm,  nhìn nụ cười của các em nhỏ, được các em ôm siết thật mạnh, đôi bàn tay nhỏ bé níu chặt làm tim tôi như thắt lại, bước chân như không muốn dời đi.

Tôi nhớ rất rõ đêm đó trước ngày đi tôi cứ thao thức mãi không ngủ được, cảm giác hồi hộp thế nào ấy. Tôi bắt đầu hình dung những gì sẽ xảy ra trong chuyến đi của mình, vì được giao cho một công việc không phải sở trường của mình nên lúc đầu tôi khá bối rối, ngồi tìm đọc trên mạng tất cả các trò chơi có thể tổ chức cho trẻ em, hỏi những người đã có kinh nghiệm quản trò để có thể làm mọi việc tốt nhất, rồi cũng dần dần chìm vào giấc ngủ.

Buổi sáng sớm nắng, trời thật đẹp, giống như tâm trạng của tôi lúc ấy vậy. Gần 6h, tạm biệt cái náo nhiệt của thủ đô, chiếc xe từ từ chuyển bánh và bon bon chạy, trên xe là 16 sinh viên tình nguyện, là 16 trái tim trẻ trung, đầy nhiệt huyết. Không khí trên xe lại trở nên vui tươi, vang lên là tiếng nói, tiếng cười lẫn những câu bông đùa hóm hỉnh. Tôi tự hỏi, có lẽ bởi cái háo hức của chuyến đi xa, hay bởi tinh thần tình nguyện đã khiến cho mọi người trở nên vui vẻ như thế? Nhưng những dòng suy nghĩ của tôi chợt bị chặn lại khi tiếng nhạc vang lên, mọi người cùng ngân nga theo điệu nhạc, khiến không khí trên xe trở lên thật tươi mới.

Vượt qua chặng đường khá dài chạy dọc theo vách đá chênh vênh, hết sức nguy hiểm, cuối cũng chúng tôi cũng đã đến được với Đà Bắc, với Trường Tiểu học Đồng Ruộng, trường thuộc xã xa nhất của Hòa Bình.Khi đặt chân đến Đà Bắc, cái suy nghĩ đầu tiên trong tôi là cảnh vật nơi đây thật bình yên, khác hẳn với sự xô bồ nơi tôi đang sống.

Bước chân vào ngôi trường nhỏ nhỏ xinh xinh sau cánh cổng được dựng không mấy chắc chắn, tôi có cảm giác thật lạ. Chiếc xe đỗ ở trước sân của trường, thầy hiệu trưởng và các em nhỏ đã có mặt ở trường tự bao giờ để đón đoàn chúng tôi. Mọi người xuống xe và mang theo những đồ dùng phục vụ cho ngày hôm nay.

Tiếp theo đó là cuộc gặp gỡ trao đổi với thầy Sông – hiệu trưởng trường Tiểu học Đồng Ruộng. Qua lời giới thiệu của thầy, chúng tôi biết được tình trạng khó khăn về trang thiết bị, điều kiện học tập của nhà trường, cũng như của các em học sinh trong đó phần lớn các em đều là người dân tộc thiểu số, hàng ngày phải đi bộ rất xa đến trường. Tôi ra bên ngoài phòng hội đồng, ghé qua các lớp học và ánh nhìn quan sát xung quanh, phòng học khá đơn sơ với trang thiết bị đã xuống cấp nhiều, bắt gặp ánh mắt chúng tôi, tụi nhỏ ban đầu có vẻ e ngại, nhưng cái cảm giác lạ lẫm ấy nhanh chóng bị xua tan đi, tôi ngồi nói chuyện với một nhóm các em nhỏ, các em ấy còn ngồi tết tóc cho tôi, lại cứ ríu ra ríu rít, nghe yêu thế. Chúng tôi chơi đùa với các em, trò chuyện với các em. Được nhìn thấy nụ cười của các em nhỏ, được cùng chơi với chúng, những cô bé, cậu bé vô tư, hồn nhiên, trong sáng, dễ thương. Yêu! Yêu quá! Được trò chuyện với các em, cùng chơi với các em làm tôi cũng cảm giác như mình đang trẻ lại, được trở về với tuổi thơ của mình, được vui chơi không âu lo. Những lời kể hết sức hồn nhiên trong sáng về gia đình, về chuyện học tập của các em sao đáng yêu và chân thành đến vậy, làm khóe mắt tôi cay cay đôi lúc như muốn nhòe đi.

10482861_676389052430923_7632798361298517563_o

Đêm đến, tôi ngủ khá sớm so với các thành viên trong đoàn, có lẽ vì cảm thấy mệt mỏi sau một chuyến đi dài nhưng những ánh mắt, những nụ cười, những câu trả lời ngây thơ nhưng thể hiện những điều hi vọng ấy vẫn còn đọng lại trong tâm trí của tôi. Trở về một miền ký ức!

Sáng sớm hôm sau, đoàn chúng tôi rời Đồng Ruộng để di chuyển đến Trường Tiểu học Trung Thành. Công việc vẫn được triển khai như buổi chiều hôm trước nhưng hôm nay tôi được phân đến 1 điểm trường xa hơn ngoài điểm trường chính như hôm trước, đó là chi Hòm của trường. Nơi đây vẻn vẹn 2 phòng học đơn sơ với vài ba chiếc bàn học. Các em nhanh chóng hòa nhập với chúng tôi, cùng chơi các trò chơi một cách rất vui vẻ và hào hứng. Các em lần lượt nói về những ước mơ, những mong muốn của mình, nhìn vào ánh mắt các em, tôi thấy được niềm hi vọng, được khao khát cuộc sống và điều kiện học tập tốt hơn để có thể nuôi dưỡng những tâm hồn trẻ thơ đang cháy lên ngọn lửa về một tương lai tươi sáng, một cái gì đó như nghẹn lại trong tôi. Nhìn vào ánh mắt ấy, tôi như muốn mình trở thành một Ông Bụt hay một Bà Tiên để có thể biến tất cả những ước mơ, những nguyện vọng của các em thành sự thực ngay lập tức.

Kết thúc 2 ngày Khảo sát ở Đồng Ruộng và Trung Thành, chúng tôi lên xe trở về Hà Nội. Các em ra tận xe tiễn chúng tôi, ôm chặt lấy tôi, vẫy tay chào làm tôi không muốn dời chân đi. Tôi ước thời gian trôi chậm lại, để những phút giây vui đùa bên cạnh các em còn mãi, nhưng rồi cũng đã đến lúc chúng tôi phải ra về, thật buồn khi phải rời xa những người em, những người bạn đã trở nên thân thiết của chúng tôi. Cảm giác sao trống vắng và quyến luyến hiện rõ trên khuôn mặt của các em khi ra đưa tiễn chúng tôi. Tất cả những việc chúng tôi đã làm nơi đây không to tát, không lớn lao nhưng đó là tất cả tấm lòng chân thành nhất của cả 16 thành viên trong đoàn với miền đất này. Trong đầu tôi văng vẳng đâu đây âm điệu quen thuộc:

“Mang trái tim tình nguyện, ra đi lòng bao lưu luyến, mang trái tim tình nguyện, tuổi xuân sống cho mọi người”

Đà Bắc, hẹn ngày trở lại!

10517939_676377975765364_5456273659313901479_o

Cao Huyền Trang

Advertisements

Pa Cheo – Nắng, gió và tình người

Tôi muốn viết về một chuyến đi ngày cuối năm. Năm rồi đã hai lần tôi tới Lào Cai. Hành trình gần nửa ngày ròng rã để về với đất Lào Cai từng làm tôi nản và tự nhủ lòng mình sẽ để dành cái hẹn trở lại này 3 năm nữa. Ấy thế mà như một cái duyên, cuối cùng tôi vẫn không thể từ chối được tiếng gọi da diết từ mảnh đất này. Bởi dù vẫn là Lào Cai đấy, nhưng tôi biết, chuyến đi lần này của tôi sẽ rất khác: tôi đi tình nguyện; và không phải là Sapa vui vầy náo nhiệt, mà là Pa Cheo, Bát Xát, cái tên mà mới nghe tên thôi đã thấy chút gì đó thật chênh vênh. Và trong tôi dâng lên một niềm háo hức.

Tôi may mắn gặp Pa Cheo vào một sớm đông có nắng và gió se, chẳng thể ngờ nơi này đã từng qua những ngày sương muối và tuyết giá. Ấn tượng đầu tiên đập vào tầm mắt sau những đoạn đường khúc khuỷu quanh co là màu nâu bạc của ruộng bậc thang mùa nứt nẻ. Cái gì ở đây cũng nhỏ, từ con đường đất vào trường, nhà văn hóa bằng gỗ mộc với mấy tấm ảnh cổ động, hay đến những đứa trẻ tay chân lấm lem, lóc nhóc theo chân bố mẹ.

Trường PTDTBT THCS Pa Cheo nơi chúng tôi làm chương trình “Tiếng Gọi Pa Cheo” cũng nho nhỏ núp sau những ngọn đồi lúp xúp. Duy chỉ có một dãy nhà đã được sơn sửa và khoảng sân là rộng, còn lại phòng học, phòng kí túc và phòng ăn liêu xiêu vỏn vẹn bằng những mảnh ván và phên tre đan vá. Gió thi thoảng lại lùa qua những khe gỗ từng đợt. Tôi tự hỏi, thầy trò ở đây đã đùm bọc nhau qua những ngày rét như thế nào.

Chỉ còn chục ngày nữa là Tết nhưng hình như ở Pa Cheo, không khí Tết mới chỉ về những cành đào rừng ấp nụ, còn các em nhỏ vẫn phong phanh manh áo sờn, có em chỉ khoác đùm mấy lớp sơ mi cũ với khăn quàng đỏ. Trẻ con ở đây mười mấy tuổi mà nhỏ xíu, có những em lớp 9 rồi mà nom chỉ như trẻ lớp 3 lớp 4 ở thành phố, bởi vậy nhìn chúng tôi, thoạt đầu các em gọi bằng “cô”, bằng “chú”. Tụi nhỏ đón chúng tôi bằng chút e dè trong ánh mắt. Nhưng chỉ một lát sau, các em đã hòa ngay vào, tíu tít cùng các anh chị tình nguyện viên xốc những thùng quà và nhu yếu phẩm từ xe hàng vào chỗ tập kết.

Giữa sân trường gió lộng và nắng nhàn nhạt, những suất quà Tết – gửi lòng và một chút ấm áp từ miền xuôi được các anh chị tình nguyện viên áo vàng trao tới các em nhỏ, là cuốn vở, chiếc bút mới, là tấm áo, đôi tất dày hơn, lành lặn hơn cho các em. Nhìn các em vòng tay ôm chặt túi quà trong lòng, tôi cảm nhận được nụ cười và niềm hân hoan ấm lên trên những gương mặt. Ngày mai, khi các em về nhà sẽ có chút gì để khoe với bố mẹ.

Buổi chiều là thời gian cho những hoạt động trong lớp học. Lần đầu tiên các em học sinh người H’Mông được đón Ngày Hội Đọc Sách, được thi đua sôi nổi giữa hai đội Hoa Ly và Hoa Hồng trong các trò chơi ô chữ, thử tài tình huống, đặc biệt còn được các anh chị tình nguyện viên hướng dẫn các kĩ năng để giữ ấm cơ thể trong mùa lạnh nữa. Lớp học một chiều thứ bảy nhưng không làm vơi đi sự háo hức và sôi nổi của các em. Những cánh tay giơ lên khi câu hỏi chưa được đọc dứt, những câu trả lời dù ngắn dù dài nhưng đều lễ phép bắt đầu bằng hai chữ “Thưa anh” hay “Thưa chị” và những nụ cười giòn vang lên không dứt… Em Sùng Thị Quả- cô bé lớp 7 có má lúm xinh xinh thủ thỉ khoe với tôi: “ Chị ơi, năm vừa rồi em được học sinh giỏi. Em ngoan và học giỏi nên được làm lớp trưởng từ mẫu giáo đến lớp 7 chị ạ.” Vậy đấy, dù miền xuôi hay miền ngược, thì được tới trường và học ngoan, học giỏi vẫn luôn là niềm hạnh phúc, niềm tự hào của bất cứ em nhỏ nào.

PaCheo2014 – Tien vs kids in classroom.JPG

Đêm hôm ấy, trong bập bùng ánh lửa, chúng tôi cùng với thầy trò trường Pa Cheo cùng hát, cùng nhảy múa trong tiếng khèn, tiếng nhạc và tiếng sạp rộn rã. Sương đêm vùng núi bắt đầu giăng, trùm lên không gian một tiết trời buôn buốt. Nhưng phải chăng là hơi ấm lửa, hay chăng là những cái nắm tay thật chặt mà dường như không ai trong chúng tôi cảm thấy cái lạnh đang len lỏi. Mùa xuân đang về.

Buổi sáng ở Pa Cheo bịn rịn. Chỉ qua một ngày thôi nhưng các em nhỏ quấn quýt anh chị tình nguyện viên lắm, nắm tay anh chị chẳng muốn rời. Các em dắt anh chị thăm phòng kí túc, thăm vườn rau các em trồng, dạy anh chị tiếng Mông, dạy anh chị hát bài Đi học xa. Các em gặng hỏi chúng tôi có còn quay lại nữa không. Tôi không biết trả lời thế nào, thứ cảm xúc lúc ấy khó định nghĩa quá.

Lên xe trở về thủ đô để chuẩn bị đón cái Tết đầm ấm cùng gia đình, vẫy chào những ánh mắt lưu luyến ở lại, bên tai tôi vẫn văng vẳng câu hát:”Hôm nay đi học xa, đường tương lai đường gần”. Con đường tới lớp của các em vẫn sẽ dài, nhưng hi vọng những bước chân của các em sẽ bền bỉ và vững vàng. Mùa xuân này, các em có thêm manh áo mới, có thêm sách vở làm bạn. Còn chúng tôi, chúng tôi có những câu chuyện để kể về rẻo đất vùng cao hiếu học, và một chút tình để lại nơi đây.
Nguyễn Thủy Tiên

Ba Vì chưa xa đã nhớ

Sách Trong Em đã kết thúc rồi, vậy mà cứ ngỡ như vẫn còn ở đây. Những khuôn mặt cứ dai dẳng trong tâm trí, đưa tôi về với Ba Vì thân yêu – nơi có chị, có các em, hôm ấy trời còn có gió có mưa. Nhưng những lớp học của chúng tôi khi đó đầy ấm áp, bởi những bàn tay đang nắm chặt bàn tay.

Tôi thường khó ngủ trước mỗi chuyến đi xa, vắt tay lên trán mà tưởng tượng đủ thứ. Nhưng rốt cuộc, cái sự tưởng tượng cũng chẳng để làm gì mấy khi thực tế đẹp đẽ và tươi sáng hơn nhiều. Được các em nắm tay, kéo áo, gọi tên, được chơi trò chơi và ganh đua chiến thắng trong các tổ,… nhắm mắt tôi lại bắt gặp mình đang cười hạnh phúc.

Chưa bao giờ tôi đến với chương trình nào theo một cách kì lạ đến thế: đi phỏng vấn trong lúc hoàn toàn mù tịt về nội dung chương trình cũng như những việc mình sẽ làm. Sách là một thứ tôi thích, còn trẻ em thì đã từng không. Có một cái duyên vô hình gắn kết những con người bằng những con đường đặc biệt. Giả như một tháng trước, tôi tìm hiểu kĩ về Ngày Hội Đọc Sách như tôi thường làm với những chương trình khác, có thể tôi đã không tham gia, tôi cũng không có cơ hội được gặp và chơi cùng các em, để trở thành một đứa yêu trẻ nhỏ và mong muốn tặng được thật nhiều sách cho các em thì ôi xa vời.

Ngày hôm ấy các em lấp lánh đôi mắt nhỏ nhìn chúng tôi, cũng ra vẻ người lớn dặn dò chúng tôi đủ thứ từ việc phải ăn nhiều cho béo đến việc nhớ quay lại chơi với chúng em nhiều lần nữa. Tôi cũng bất ngờ nhiều hơn khi biết rằng trẻ con không chỉ thích đọc truyện tranh mà còn quan tâm sách lịch sử, các anh chị đến một lần và các em thì nhớ mãi…

Ngày hôm ấy các em ở lại trường muộn hơn bình thường, tan học rồi mà ngoảnh đi ngoảnh lại vẫn thấy đứng đấy, xung quanh các anh chị tình nguyện viên. Những bàn tay bé nhỏ giơ lên vẫy vẫy mà đôi mắt còn quyến luyến, không nỡ rời xa…

Ngày hôm ấy các em lại đến trường sớm hơn bình thường, dù không có lịch học, để chào các anh chị lần cuối. Vẫn là những đôi mắt ấy, trong trẻo ngây thơ, nhưng nhìn lâu hơn có chút buồn…

Khi đi tôi mang theo một ba lô đầy những háo hức và đem về những kỉ niệm nằng nặng, xuyến xao. Nỗi nhớ thổn thức vẫn còn và những công việc không tên sẽ cuốn tôi trôi xa. Rồi tôi lại đến với vùng trời khác, hoặc một lần nữa được quay lại với vùng trời này. Nhưng bản thân trong mỗi vùng trời đã tồn tại những sự khác.

Lần đầu tiên là dĩ vãng, cũng là mãi mãi.1470391_621091417949655_2097508892_n
An Phương Continue reading

Thông báo tổng kết chương trình Ngày Hội Đọc Sách tại Đà Bắc- Hòa Bình ngày 14, 15/12/2013

Ngày 14 và 15/12/2013 vừa qua, Tổ chức tình nguyện trẻ Vòng Tay Bè Bạn (VTBB) đã cùng với Câu lạc bộ Giấc mơ Việt Nam (GMVN) tổ chức thành công chương trình Ngày Hội Đọc Sách (NHĐS) cho hơn 300 em học sinh trường Phổ thông cơ sở Suối Nánh và trường Tiểu học Đồng Nghê, huyện Đà Bắc, tỉnh Hòa Bình.

Chương trình mở đầu ở Hà Nội bằng sự kiện âm nhạc đường phố “Du ca vì học sinh miền núi” và tô màu cuốn sách bé Bi “Tô nét yêu thương” song song diễn ra tại khu vực Tượng đài Lý Thái Tổ vào ngày 1/12/2013. Hai hoạt động này đã thu hút khoảng 200 người tham gia, bước đầu tạo được sự quan tâm của cộng đồng và làm tiền đề cho việc kêu gọi quyên góp cho chương trình NHĐS tại Hòa Bình.

Trong hai ngày chương trình diễn ra tại Đà Bắc, các hoạt động sinh hoạt trong lớp học đã được tổ chức cho các em học sinh khối lớp 1 đến khối lớp 7. Đa số các em học sinh là người dân tộc Mường và Dao.  Riêng đối với khối lớp 4, 5, các em nhỏ lần đầu tiên được gặp gỡ bé Bi đến từ cuốn sách khổng lồ và cùng trải nghiệm, vượt qua các thử thách để chiến thắng mụ phù thủy Ác-mít và giải cứu công chúa. Những thử thách trên cuộc hành trình chính là các trò chơi đa dạng như: ghép hình, giải ô chữ, vận động, âm nhạc, nhằm thu hút sự tham gia của các em cũng như truyền cảm hứng cho các em về một thế giới trong trang sách chứa đựng nhiều điều thú vị, bổ ích. Ở các khối 6, 7, các em được tham gia vào các hoạt động đọc truyện, giải ô chữ, diễn kịch và cùng giải quyết các tình huống có thể xảy ra trong quá trình sử dụng tủ sách để giúp các em có thể quản lí tốt hơn tủ sách trong lớp học của mình.

Cũng trong chuyến đi này, VTBB và GMVN đã trao tặng 348 cuốn sách cho tủ sách của các khối lớp 4, 5, 6, 7 tại trường PTCS Suối Nánh và 228 cuốn sách cho thư viện trường Tiểu học Đồng Nghê. Ngoài ra, khoảng 1.500 bộ quần áo và 300 tất ấm đã được trao đến các em học sinh và bà con dân tộc tại khu vực Đồng Nghê và Suối Nánh. Chương trình đã nhận được sự ủng hộ với số tiền mặt là 11.195.000đ được dùng để mua sách truyện, vở, tất ấm, bánh kẹo và trang trải các chi phí hậu cần tổ chức.

VTBB và GMVN xin chân thành cảm ơn nhà tài trợ đồng- Quỹ Tháng Ba Thăng Long cùng nhiều nhà hảo tâm khác đã giúp chúng tôi thực hiện thành công chương trình này. Toàn bộ danh sách nhà tài trợ và nhà hảo tâm của chương trình sẽ sớm được công bố trên trang điện tử của VTBB và GMVN.

Đây là lần đầu tiên câu chuyện “Bi phiêu lưu ký” của dự án NHĐS được đến với học sinh miền núi, trong đó chủ yếu thuộc nhóm dân tộc thiểu số ở tỉnh Hòa Bình. Với khẩu hiệu “Để sách chắp cánh ước mơ cho em”, hành trình của chuỗi dự án NHĐS dự định sẽ được mở rộng về quy mô địa bàn và phát triển về chiều sâu nhằm tiếp tục nâng cao văn hóa đọc sách cho trẻ em nghèo.

VTBB hi vọng tiếp tục nhận được sự quan tâm và hỗ trợ của Quý vị trong các chương trình cộng đồng và từ thiện trong thời gian tới.1502873_597456540319423_62752387_o

Thông tin liên hệ

Tổ chức Tình nguyện trẻ Vòng Tay Bè Bạn

Trần Thị Minh Huệ – Trưởng Ban quản lý Dự án “Ngày Hội Đọc Sách”

Email: hue.tran@vongtaybeban.info

CLB Tình nguyện Giấc mơ Việt Nam

Nguyễn Hoàng Việt – Trưởng Ban quản lý Dự án “Tủ Sách Giấc Mơ”

Email: vietnguyen@giacmovietnam.org.vn

Nhật ký hành trình Ngày Hội Đọc Sách: Hà Nội – Hòa Bình – Suối Nánh – Đồng Nghê – Chi Nghê 14-15/12/2013.

 

Lâu lắm rồi tôi mới đi tình nguyện xa. Những bước chân, con đường, chuyến xe đã in dấu trong tim tôi những rung động ấm áp mà lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận được, tưởng chừng đã quên mà giờ đây lại vang lên những âm điệu nhẹ nhàng như dây đàn guitar được tay người chạm khẽ. Đi xa mà như được trở về nhà, nơi cảm xúc dâng lên và yêu thương tràn về…

Dưới cái rét xấp xỉ 10 độ C của mùa đông miền Bắc, từ lúc 4h sáng đi xe ra khỏi nhà khi trời Hà Nội còn dày đặc sương đêm đến lúc chuyển đồ, xếp đồ cùng các bạn, khi xe lăn bánh trên đường, trải nghiệm hành trình, tôi chỉ nghĩ rằng chuyến đi này tôi đi là để được sống trong tình yêu thương của đồng bào, để tưới mát tâm hồn, làm mềm trái tim sau thời gian sóng gió vừa qua hơn là đi tình nguyện, & lần nào đi tôi cũng thấy mình được nhận nhiều hơn là cho. Tôi đăng ký‎ chuyến đi vào những phút cuối cùng, cũng không tham gia dự án với các bạn tình nguyện viên ngay từ đầu, chuyến đi có nhiều bạn mới nhưng vừa gặp các bạn đã có cảm giác thân quen, gần gũi rồi.

Chương trình “Ngày hội đọc sách 2013” tại Suối Nánh, Đồng Nghê, Đà Bắc, Hòa Bình nằm trong khuôn khổ dự án nâng cao năng lực & thói quen đọc sách cho học sinh miền núi do tổ chức tình nguyện trẻ Vòng Tay Bè Bạn (Circle of Friends) & CLB Giấc Mơ Việt Nam (Vietnamese Dream) phối hợp tổ chức. Có duyên gặp gỡ nên các bạn ở Tổ chức tình nguyện trẻ Vòng Tay Bè Bạn như được nối rộng thêm vòng tay, còn các bạn ở Giấc Mơ Việt Nam thì như được tiếp sức để chắp cánh giấc mơ của mình dành cho trẻ em Việt Nam bay cao, bay xa hơn nữa 🙂 . Hà Nội nồng nàn sáng tinh mơ, tạm biệt nhé, chúng tôi lên đường…

Chuyến xe chở hành trình Ngày Hội Đọc Sách về với Đà Bắc

Chuyến xe chở hành trình Ngày Hội Đọc Sách về với Đà Bắc

Bên ngoài cửa kính, trời mưa rả rích. Trong xe, mọi người nói cười rôm rả, chia nhau những chiếc bánh mỳ, chai nước, cái bánh, cái kẹo, dành tặng nhau những lời ca tiếng hát vui tươi ngọt ngào, thật ấm áp lắm thay. Đêm trước nhiều bạn không chợp mắt, phần vì cần chuẩn bị nốt công việc dang dở, phần vì chộn rộn xúc cảm trong lòng nên những giấc ngủ chập chờn trên xe, những tình cảm giản dị của bạn bè cũng đủ để nạp đầy năng lượng chào ngày mới. Đi qua 200 km bảng lảng khói sương với núi đèo quanh co, trập trùng đồi núi, suối chảy rì rào, tạm dừng chân ăn trưa tại Mường Chiềng, đi qua những chặng đường đất lầy lội, những đoạn đường đá tai mèo lởm chởm, gập ghềnh, chúng tôi tới trường PTDT Suối Nánh, xã Suối Nánh, đây là xã lòng hồ của huyện Đà Bắc, tỉnh Hòa Bình. Hồ xanh ngắt, chảy mượt mà như lời ru nhưng ở đây thời tiết khắc nghiệt, đường xá không thuận lợi, các em học sinh đi học còn nhiều khó khăn. Trường nằm dưới chân núi, giữa thung lũng xanh, dưới chân một con dốc dài tít tắp, xung quanh có những ngôi nhà sàn đơn sơ, những em bé áo quần sặc sỡ như hoa cải & hoa tam giác mạch vùng cao, những con vật nuôi chó, mèo, lợn, gà đi lại thong dong, khung cảnh bình yên đến lạ. Chúng tôi đến nơi thì đã thấy các bé ngoan ngoãn ngồi trong lớp theo khối rồi. Thứ 7 là ngày nghỉ nhưng vì biết có các anh chị ở xa tới chơi cùng nên các bé đến lớp rất đầy đủ sĩ số, các thầy cô cũng hi sinh ngày nghỉ đoàn tụ ở dưới thị trấn cách xa cả trăm cây số để ở lại tham gia, làm chương trình trở nên trọn vẹn.

Các bé làm quen với các anh chị tình nguyện viên rất tự nhiên, không rụt rè như chúng tôi nghĩ. Xuyên suốt chương trình “Ngày hội đọc sách” là câu chuyện về cuộc phiêu lưu của bé Bi cùng cuốn sách thần, cậu bé nghèo nhưng ngoan ngoãn, tốt bụng & rất thông minh, dũng cảm. Các tình nguyện viên đã khéo léo dẫn dắt, lồng ghép vào câu chuyện các thử thách, trò chơi: xếp hình, ô chữ, vận động, âm nhạc để kích thích tư duy logic, sáng tạo của trẻ thơ, truyền cảm hứng, tình yêu đọc sách cho các em: làm bạn với sách giống như tham gia vào những chuyến phiêu lưu kỳ thú đầy trải nghiệm, được phát huy trí tưởng tượng, óc sáng tạo, sự hiểu biết, tư duy logic & trau dồi các phẩm chất tốt đẹp, nhằm góp phần phát huy được hết tiềm năng, trí thông minh tự nhiên của mình, sau này lớn lên sẽ trở thành những công dân có ích cho xã hội.

Tay nắm tay trong các trò chơi “phá băng” khởi động

Tay nắm tay trong các trò chơi “phá băng” khởi động

IMG_0012

Tay nắm tay trong các trò chơi “phá băng” khởi động

Cuốn sách khổng lồ "Bi phiêu lưu ký"

Cuốn sách khổng lồ “Bi phiêu lưu ký”

Các em nhỏ đồng hành cùng bé Bi trong các thử thách

Các em nhỏ đồng hành cùng bé Bi trong các thử thách

Các em nhỏ đồng hành cùng bé Bi trong các thử thách

Thử thách ghép hình Ngôi nhà bánh kẹo

Thử thách vẽ tranh theo chủ đề

Thử thách vẽ tranh theo chủ đề

1457480_785239948158913_1108534307_n

Thử thách vận động thổi và truyền bòng theo nhóm
Các em nhỏ đồng hành cùng bé Bi trong các thử thách

Thử thách đọc truyện và giải ô chữ bí ẩn

Các em nhỏ đồng hành cùng bé Bi trong các thử thách

Thử thách đọc truyện và giải ô chữ bí ẩn

Các em nhỏ đồng hành cùng bé Bi trong các thử thách

Thử thách trò chơi âm nhạc

Các bạn tình nguyện viên cũng quan tâm hỏi han gia cảnh, ước mơ của các em, động viên các em vượt khó đi học chăm chỉ, ngoan ngoãn vâng lời ông bà, cha mẹ. Có nhiều bé ước mơ giản dị lắm, lớn lên chỉ mong muốn thành người nông dân thôi. Ngành nghề gì cũng đều cao qu‎ý, dù là giáo viên, bác sĩ hay nông dân… Các bạn tình nguyện viên đã rất tinh tế để các bé thỏa sức nói lên những suy nghĩ của mình. Kết thúc câu chuyện mà những tiếng “ơ” ngẩn ngơ tiếc nuối của các bé vang lên dội vào lòng chúng tôi cảm xúc mạnh về sự háo hức tiếp tục trải nghiệm cùng câu chuyện, lòng ham học của trẻ em miền núi Việt Nam. Những cuốn vở, cái bút, gói bánh, gói kẹo, cái chăn, cái tất, manh áo ấm chúng tôi mang lên tuy nhỏ bé thôi nhưng cũng đủ đổi lấy những nụ cười tươi rói, niềm vui, hạnh phúc khi được yêu thương của các bé. Đây là tình cảm, tấm lòng, sự mong mỏi của rất nhiều nhà hảo tâm mà các anh các chị tình nguyện viên là cầu nối với các em, thầy cô & mái trường.

HAH_8410

Tạm biệt nhau mà trong lòng còn lưu luyến, chúng tôi ở lại ôm lấy các bé để xua đi giá rét của mùa đông, du ca giữa sân trường cho tiếng nhạc âm vang trong lòng người, hòa vào vách núi, rừng cây, suối mây bồng bềnh, vào mảnh đất nghĩa tình này, chụp với nhau tấm ảnh kỷ niệm để mãi nhớ về nhau.

Những cái ôm bịn rịn lưu luyến

Những cái ôm bịn rịn lưu luyến

Buổi tối là hoạt động tổng kết dự án tủ sách ước mơ cùng CLB Giấc Mơ Việt Nam tại trường THCS Đồng Nghê.

Các em nhỏ trường PTCS DTNT Đồng Nghê xếp hàng đón đoàn TNV từ cổng trường

Các em nhỏ trường PTCS DTNT Đồng Nghê xếp hàng đón đoàn TNV từ cổng trường

Vừa vào cổng trường, trái tim chúng tôi như muốn vỡ òa khi băng rôn chào mừng được treo trang trọng, các em học sinh xếp dọc 2 hàng vẫy chào chúng tôi. Thầy hiệu trưởng nói các em học sinh háo hức chờ các anh chị 2 tiếng dưới mưa rồi. Chúng tôi nghẹn ngào cảm động không nói nên lời. Sau chén trà nóng là bữa tối ấm áp, chương trình giao lưu văn nghệ đặc sắc, là lửa trại bập bùng, là điệu nhảy sạp rộn ràng bên nhau. Chúng tôi nắm tay nhau thật chặt nhảy múa quanh đống lửa đượm nồng, chỉ mong giây phút yêu thương của tình đồng bào kéo dài mãi, quyện chặt mãi trong tim. Những bàn tay tìm đến bàn tay, không cho rét mướt luồn qua nữa…Có trò chuyện với những thầy cô giáo làm công tác giáo dục tại vùng cao mới thấu hiểu phần nào nỗi khó khăn, vất vả của những con người tâm huyết, nguyện giành cả cuộc đời gánh con chữ lên lưng cho trẻ em vùng khó… Đêm ấy, chúng tôi nghỉ tại nhà sàn của một cán bộ trong trường, cảm nhận nếp sinh hoạt – nét đẹp văn hóa của vùng cao, lặng lẽ viết lại cảm xúc của mình vào cuốn sổ nhỏ, hàn huyên về những trải nghiệm đẹp đến nao lòng…

Đêm Đồng Nghê - tay trong tay nhảy múa trong ánh lửa, điệu nhạc.

Đêm Đồng Nghê – tay trong tay nhảy múa trong ánh lửa, điệu nhạc.

Đêm Đồng Nghê - tay trong tay nhảy múa trong ánh lửa, điệu nhạc.

Đêm Đồng Nghê – tay trong tay nhảy múa trong ánh lửa, điệu nhạc.

Sáng sớm tinh sương, đoàn TNV tiếp tục vào Chi Nghê

Sáng sớm tinh sương, đoàn TNV tiếp tục vào Chi Nghê

HAH_8791

Sáng chủ nhật, chương trình “Ngày hội đọc sách” tiếp tục được diễn ra tại trường tiểu học Chi Nghê. Sáng sớm, sương giăng lưng chừng núi, mưa rơi rả rích, trời rét căm căm mà tôi đã thấy các thầy cô, phụ huynh học sinh cùng các bé đã tập trung ở trường đông lắm rồi. Nhìn các bé phong phanh, tôi hỏi các bé mặc vậy có lạnh lắm không mà các bé chỉ cười thẹn thùng… Có cô bé khẽ khàng hỏi tôi số điện thoại, mời về nhà chơi mà thấy vui vui 🙂 Nhìn những ánh mắt, nụ cười của phụ huynh lấp ló ngoài cửa sổ mà tôi thấy sự quan tâm của các cô chú ấy dành cho con của mình sao mà bình dị, đơn sơ thế. Trong lớp các bé giơ tay rào rào, xung phong trả lời câu hỏi của các anh chị làm chúng tôi hào hứng, tràn đầy hi vọng vào công tác giáo dục nơi đây.

HAH_8980

Những ánh mắt, nụ cười của phụ huynh lấp ló ngoài cửa sổ

Các bé hào hứng giơ tay xung phong trả lời câu hỏi rào rào

Các bé hào hứng giơ tay xung phong trả lời câu hỏi rào rào

Chuyến đi kết thúc trong mong ước giản dị của thầy hiệu trưởng trường Đồng Nghê là chỉ mong sao khi chúng tôi trở về với đồng bằng, với cuộc sống đời thường bận rộn thì khối óc, con tim, tâm tưởng của chúng tôi vẫn hướng về Đồng Nghê, Đà Bắc, chỉ một chút thôi cũng đã đủ rồi. Tình cảm không nói hết được bằng lời thầy gửi gắm vào những cái xiết tay, những cái ôm, sự im lặng nghẹn ngào. Xe đi rồi mà nhìn những cái vẫy tay đầy lưu luyến của các thầy cô ở Đà Bắc – huyện xa nhất của tỉnh Hòa Bình vẫn còn đọng mãi trong tâm trí chúng tôi…

1502873_597456540319423_62752387_o

Hình ảnh các em nhỏ và thầy cô ở Đà Bắc vẫn sẽ in mãi trong tâm trí tôi.

Rồi đây những bước chân của chúng tôi sẽ còn đi xa nữa đến những vùng khó của biển trời Tổ Quốc, nhưng những tình cảm của mảnh đất, con người nơi đây chúng tôi sẽ để giành, gói ghém lại cẩn thận như món quà của tình yêu thương sâu đậm để mỗi lần mở ra chia sẻ, chúng tôi được nhóm lên ngọn lửa hạnh phúc cho mọi người, cảm thấy ấm áp tự trong tim.    

Trần Thị Thanh Nga

Hè ơi trở lại…

Hà Nội, ngày của nắng 13/8/2013 8p.m

Thật lạ, là nó lại đang viết, viết như thưở nào, viết về những điều bất chợt ngang qua….

Ầy dà, nên bắt đầu từ đâu bây giờ nhỉ, từ mục đích cá nhân hay từ cái gật đầu ngẫu nhiên, nó cũng không biết nữa, chỉ biết là hè đã qua, đâu đó trong nó vẫn dư âm một chút gì đó khó tả, một sự tiếc nuối hụt hẫng nhẹ mang tên “Hè ơi trở lại…”

Con người là một động vật khó hiểu, khi mà được làm chủ thời gian thì luôn kêu la “sao chậm vậy, nhanh nhanh dùm”, và để rồi khi ngoảnh đầu lại thì lại thở dài “sao mà thời gian trôi nhanh vậy”. Nó cũng là một người bình thường như ai, và lần này nó cũng đã phải cất lên câu nói không có đáp án đó “sao mà thời gian trôi nhanh vậy”…

Khi mới cách đây có hơn một tháng nó vẫn chỉ nghĩ “thôi thì, cứ tham gia, coi như xem mình đến đâu, đằng nào cũng còn nhiều thời gian trống”.  Và trên hết, nó muốn tìm câu trả lời cho bản thân mình và bố mẹ về con đường sẽ đi… Nhưng để rồi, khi mọi thứ đã qua nó lại thấy một cảm giác thân quen ngày nào của hồi năm nhất ùa về, vẫn tình cảm đó nhưng lần này không phải là những chiếc áo xanh nữa mà đó là màu vàng…

Hơn một tháng cho một cảm xúc, đây không phải thói quen của nó, và càng không phải điều chủ động nó muốn có, chỉ đơn giản nó đã có đủ tình cảm mang màu xanh, và để rồi nó lại có lỗi với màu xanh đó, nên giờ nó càng không muốn vậy…

Thế nên, ngay từ đầu nó chấp nhận tham gia, nó cũng xác định là chỉ hoàn thành phần việc mình thôi, cũng không muốn xây dựng bất cứ điều gì dài hạn. Viết đến đây, nó chợt mỉm cười thầm nghĩ  “Đời mà, ngờ rồi ngợ thật khó lường”.

Cảm xúc nó dành nhiều hơn cả không phải ở việc nó làm, mà đó là những chiếc áo vàng nho nhỏ phủ rợp sân tầng thượng nhà nó đang bay phấp phới trước gió…

Nó nhớ về hình ảnh Chị, người con gái nhỏ nhắn nhưng luôn mỉm cười, nó hay gọi là nụ cười “nhe răng được”, chị nhẹ nhàng nhưng cũng rất cứng rắn, và đặc biệt hơn Chị là người thứ hai khiến nó tin vào bất cứ điều gì, và cũng là người gần như duy nhất cho nó cái cảm về Tình nguyện chất chứ không phải là kỹ năng hay hình thức… Không hiểu sao mỗi lần nhìn Chị nó lại thấy thêm nỗ lực hơn về sự đam mê mơ hồ của mình.

Nó nhớ về hình ảnh một cô gái cũng nhỏ nhắn lắm, nó hay gọi là Bé. Bé tham gia với nó ngay từ ngày đầu, Bé cho nó cảm giác chật kín về thời gian, về sự đi chứ không phải sự nghỉ cá nhân.

Nó nhớ về một nhóc, khi mà ngoài miệng luôn phớt lờ nhưng lại là một đứa cực kỳ trách nhiệm và sâu sắc.

Nó nhớ về một cô bé có đôi mắt buồn, bề ngoài có vẻ yếu đuối nhưng luôn đem lại cho nó một cảm giác mạnh mẽ và bền bì, giống như Hoa hướng Dương vậy.

Nó nhớ về  hai chị trong một ngôi nhà, trong một ngày mưa gió vẫn ngồi im lặng cắt dán mặc dù cả ba chị em đều biết rằng lòng mình như mưa bão ngoài kia …

Mỗi gương mặt từng nụ cười đều là một cánh cửa, cho nó nhiều cái cảm thân quen và cũng thật lạ kỳ…

Và còn quá nhiều điều nó nhớ mà không thể viết nổi thành lời đó là những hôm không ngủ, những giây phút thót lại thót, còn nhiều còn nhiều hơn thế nữa, tất cả nó sẽ khó mà quên được.

Đặc biệt là những tình cảm mọi người dành cho nhau dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.

Thầm cảm ơn tất cả mọi người 😡

*Chupachut Chut Chut*

Ngày nắng ôm mưa

Đằng sau ánh hào quang của một chương trình luôn là sự cống hiến, hy sinh, là mồ hôi, công sức và thậm chí là nước mắt của những người tạo nên.

Mùa hè năm nay, tôi có  một kỉ niệm. Rất lạ và cũng rất thật.

Tham gia chương trình đã mang đến những trải nghiệm không thể quên cho cô gái sinh viên năm nhất. Tôi muốn cảm ơn, cảm ơn tất cả những người tôi đã quen biết, đã gặp gỡ và làm việc cùng, cảm ơn những người tôi thậm chí mới chỉ nói chuyện có một, hai lần. Tôi luôn tin rằng “Bất cứ ai ta gặp trong đời cũng là người ta cần gặp” . Bởi vậy, tôi sẽ luôn nhớ đến mọi người. Thời gian qua, được làm việc với những con người này tuyệt vời khiến tôi thấy mình thật may mắn.

Hơn hai tháng, một khoảng thời gian không dài cũng không ngắn.  Đôi khi tôi ước nếu thời gian có quay trở lại tôi sẽ làm tốt hơn thế nữa, cố gắng hơn thế nữa, sẽ làm việc chăm chỉ hơn.  Chỉ tiếc là không thể, vậy nên, nếu có lần sau, tôi sẽ thay đổi, sẽ hoàn thiện bản thân hơn. Và tôi lại tin “Bất kì điều gì xảy ra là điều nên xảy ra”. Nếu không có những giây phút lười biếng, chán nản, mệt mỏi, những khi làm mọi chuyện bung bét, có lẽ tôi đã không biết mình thiếu xót nhiều như vậy. Cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội này.

Tôi không bao giờ hối hận vì đã trải qua một mùa hè như vậy.

Vậy mà, ngày hôm qua  chương trình đã thực sự kết thúc.  Đến bây giờ, khi tôi đang ngồi đây, viết lại những dòng  này, tôi cảm tưởng như không phải mới là ngày hôm qua, mà mọi chuyện đã diễn ra lâu thật lâu rồi. Như những cuộn phim, kí ức chạy chậm trong đầu tôi, từng kỉ niệm, từng sự việc, từng khuôn mặt, từng nụ cười. Tôi nhớ rõ lắm.

7h45 chúng tôi có mặt tại trường tiểu học Thái Hòa, xã Thái Hòa, huyện Ba Vì. Trời vẫn mưa như trút nước. Ngôi trường đang xây dựng có thể nhìn rõ sự thiếu thốn về mặt vật chất. Nhưng bù lại, tình cảm người với người dành cho nhau ở nơi đây vô cùng nồng hậu và ấm áp. Các thầy cô giáo hỏi han ân cần, bắt tay chúng tôi tận tình. Người ta nói đúng, đôi khi chỉ cần một cái bắt tay thật chặt còn đáng giá hơn nhiều những vật chất phù phiếm. Tạm chia tay các thầy cô chúng tôi vào lớp cùng hoạt động với các em nhỏ.

Hình ảnh các em ngôi ngay ngắn trong lớp học, những gương mặt trẻ thơ háo hức, bừng sáng bởi nụ cười ngây ngô, đáng yêu là hình ảnh đẹp nhất và vô giá của chuyến đi này. Cảm giác hạnh phúc, lâng lâng và có chút hồi hộp khi đứng trước các em, tôi sẽ không quên.

Ở các em, có những điều tuy nhỏ bé nhưng tôi cảm thấy tự hào lắm. Khi chúng tôi diễn kịch, các em hưởng ứng nhiệt tình, cười vui vẻ và rất chăm chú xem.  Khi chơi trò chơi các em hào hứng, thể hiện sự thông minh, nhanh nhẹn. Và trên hết, tôi thấy tinh thần đoàn kết của các em: cùng nhau chơi, cùng nhau chia sẻ những cuốn sách, cùng nhau đọc, cùng nhau cảm nhận. Cảm giác thiêng liêng len lỏi trong tâm trí tôi. Mong rằng các em sẽ mãi giữ được nét thơ ngây, trong sáng này.

Khoảnh khắc thiêng liêng nhất của buổi sinh hoạt cùng các em, đối với tôi đó là khi trao tận tay các em tủ sách tự quản. Từ giây phút ấy, tủ sách đã thuộc về các em. Tôi cảm giác như chính mình đã trao cho các em tri thức vậy. Dù thời gian bên các em không nhiều nhưng tình cảm trong sáng giữa người với người thực sự đã nảy sinh. Hy vọng rằng, những cuốn sách đó sẽ phần nào nâng đôi cánh ước mơ của các em, giúp các em bay cao, bay xa hơn nữa.

Ba Vì còn khó khăn lắm bạn ơi, các em nhỏ còn cần sự giúp đỡ và quan tâm nhiều lắm. Trên đường xe lăn bánh về trung tâm thành phố. Nắng vàng đẹp phủ lên nhựa đường một màu lấp lánh. Tôi tự nhủ trong lòng, nhất định sẽ quay lại đây, sẽ lại trao tri thức “Để chắp cánh ước mơ cho em”.

Một ngày đầu thu 10/8/2013
Lê Mai Thu Trang – Tình nguyện viên

1167228_567109796681151_1851640630_o

Vòng Tay Bè Bạn trở lại Ba Vì với Ngày Hội Đọc Sách 09/8/2013 tại Tiểu học Thái Hòa

Ngày 09/8 vừa qua, tổ chức tình nguyện trẻ Vòng Tay Bè Bạn (www.vongtaybeban.vn) (VTBB) đã tổ chức thành công chương trình Ngày Hội Đọc Sách (NHĐS) 09/8/2013 tại trường tiểu học Thái Hòa, xã Thái Hòa, Ba Vì, Hà Nội. Chương trình đóng góp 745 cuốn sách-báo-truyện thiếu nhi và thành lập 6 tủ sách tự quản trong lớp học cho các em khối 4 và 5, đồng thời, mang lại một ngày hội được đọc sách và vui chơi bổ ích cho 180 em học sinh nơi đây. 

Sáng sớm 09/08, dù trời mưa bão lớn nhưng rất đông tình nguyện viên tập trung trước địa điểm tập kết để chuẩn bị cho chuyến đi lên Ba Vì. 5h45, hơn 30 TNV của VTBB cùng đại diện nhà tài trợ và báo chí xuất phát đến Thái Hòa.

Sau gần hai giờ đi xe, đúng 7h45 các bạn tình nguyện viên đã có mặt tại trường tiểu học Thái Hòa để chuẩn bị cho chương trình. Trong thời tiết mưa, các bạn TNV nhanh chóng chuyển đồ quyên góp và các vật dụng của chương trình vào trong trường. .

1. Cac TNV chuan bi chuong trinh trong thoi tiet mua bao

Minh Huệ – Trưởng ban điều phối dự án NHĐS cùng các bạn tình nguyện viên đã chào hỏi và có đôi lời với ban giám hiệu và các thầy cô giáo trong trường. Ngày hội đọc sách 09/08/2013 chính thức bắt đầu.

SONY DSC

Gặp mặt cô Phùng Thị Bình – Hiệu trưởng  và Ban giám hiệu và thầy cô trước chương trình

Buổi sáng, chương trình diễn ra tại 4 lớp: 4A, 4B, 5A, 5B tại điểm trường chính của Tiểu học Thái Hòa. Công tác chuẩn bị được diễn ra nhanh chóng, từng nhóm tình nguyện viên chia đều vào các lớp hoạt động và vui chơi với các em nhỏ.

4. Chuan bi cho chuong trinh

Các bạn TNV nhanh tay chuẩn bị cho chương trình trong từng lớp

8h10, các em học sinh đã có mặt đầy đủ tại lớp, háo hức chờ đợi Ngày Hội Đọc Sách diễn ra. Cô Mai Ngọc Linh – Giáo viên chủ nhiệm lớp 5C cho biết: “Ngay khi được nhà trường thông báo về kế hoạch tổ chức Ngày Hội Đọc Sách tại trường, các em đã rất háo hức chờ đợi. Ngày hôm nay, các em đều mặc đồng phục rất chỉnh tề để đón các anh chị”.

5. Cac tro choi tap the bat dau chuong trinh

Các TNV làm quen với các em rất nhanh qua nhiều trò chơi tập thể vui nhộn. Sự ngại ngần ban đầu dành cho các anh chị đã biến mất, nhường chỗ cho những tràng cười qua các trò chơi.

6. Hoat dong Cuon sach uoc mo - Cuoc phuu luu cua Be Bi giai cuu 7 nguoi ban (1)

Tiếp theo, nhỏ vượt qua các thử thách của mụ phù thủy để giải cứu 7 người bạn – tượng trưng của các cuốn sách trong Tủ sách tự quản của các em.Các em có cơ hội gặp Bé Bi – nhân vật chính trong chuyến phiêu lưu của “Cuốn sách ước mơ”, trong chuyến phưu lưu này, Bi cùng các bạn đi giải cứu những bạn sách thần kỳ khỏi tay mụ phù thủy qua các câu hỏi trí tuệ và trò chơi đồng đội ý nghĩa.

6. Hoat dong Cuon sach uoc mo - Cuoc phuu luu cua Be Bi giai cuu 7 nguoi ban (2)

                “Cuốn sách ước mơ” khổng lồ cho VTBB tự biên soạn

Song song với hành trình đó là các trò chơi trí tuệ, vận động, âm nhạc được các TNV lồng ghép khéo léo nhằm thu hút sự tham gia của tất cả các em nhỏ. Các anh chị TNV của VTBB hóa thân thành các nhân vật: Bé Bi, mụ phù thủy, người dẫn truyện, trực tiếp thể hiện cuộc phiêu lưu của bé Bi một cách sống động và gần gũi với các em.

7. Cac tro choi duoc long ghep trong chang duong Bi di giai cuu cac ban

Các nhân vật phù thủy, bé Bi tổ chức trò chơi cho các em

8. Ke chuyen

                  Hoạt động kể lại câu chuyện theo tranh

Sau khi được nghe kể chuyện, được chơi cùng nhân vật bé Bi và mụ phù thủy, các em nhỏ được tham gia cùng với cô giáo và các anh chị TNV giải quyết các tình huống trong mượn/trả sách được tái hiện tại lớp học.

9. TNV, Co va cac em hoc sinh tham gia giai quyet cac tinh huong trong phan hinh thuc hoa noi quy tu sach

Kết thúc chương trình, VTBB trao tặng trực tiếp 6 tủ sách lớp học tự quản với 745 cuốn sách cho 6 lớp khối 4,5

SONY DSC

SONY DSC

11. Cac anh chi TNV huong dan ban quan ly tu sach cach cho muon - tra sach (2)

Trao cuốn “Sổ tay theo dõi mượn trả sách” cho bạn lớp trưởng – người trực tiếp cho các bạn trong lớp mượn/trả sách trong Tủ sách lớp học tự quản của Vòng Tay Bè Bạn.

12. Cung xep sach vao tu (1)

Các em cùng nhau xếp sách vào tủ sách của lớp mình

12. Cung xep sach vao tu (3)

Cùng dán nhãn và bảo quản tủ sách cẩn thận nhé!

13. Cac em bat dau duoc muon sach ngay sau Ngay Hoi Doc Sach

Các em còn được đọc sách và bắt đầu mượn sách ngay sau chương trình. Các anh chị TNV tận tình hướng dẫn các bạn quản lý tủ sách cách theo dõi lịch mượn/trả của các bạn trong lớp.

14. Cac em nho Tieu hoc Thai Hoa voi nhung cuon sach moi

Buổi chiều, chương trình tiếp tục với hai lớp 4C, 5C tại điểm trường cách trường chính 3km. Bạn nhỏ nào cũng rất vui với những cuốn sách mới và được tự tay quản lý sách của lớp mình. “Em sẽ đọc sách nhiều để các anh chị sẽ đến nhiều hơn và mang nhiều sách ạ” Nguyễn Quang Huy, học sinh lớp 4A chia sẻ với VTBB.

Chương trình Ngày hội đọc sách tháng 8 đã diễn ra thành công tốt đẹp, góp phần mang lại tri thức, nâng cao văn hóa đọc sách cho các em nhỏ điều kiện khó khăn, tăng số lượng các buổi sinh hoạt tập thể và các hoạt động ngoại khóa cho học sinh trao đổi và chia sẻ sách và niềm đam mê đọc sách.

VTBB xin chân thành cảm ơn: Nhà tài trợ bạc: Quỹ Tháng Ba Thăng Long; Nhà tài trợ đồng: Nhà xuất bản Kim Đồng; các nhà đồng tài trợ: Hanoitrans, Summit Education, Tienganh123.com và các đơn vị bảo trợ thông tin: Vietnam New Media Group, SUKIENHAY.com, HanoiGrapevine cùng nhiều nhà hảo tâm khác đã giúp chúng tôi thực hiện thành công chương trình này.

Toàn bộ danh sách nhà hảo tâm sẽ sớm được đăng tải trên website www.vongtaybeban.vn.

Với khẩu hiệu “Để sách chắp cánh ước mơ cho em”, hành trình của chuỗi dự án NHĐS dự định sẽ còn tiếp tục thực hiện trong thời gian tới. VTBB hi vọng tiếp tục nhận được sự quan tâm và hỗ trợ của Quý vị trong các chương trình cộng đồng và từ thiện tiếp theo. Xin trân trọng cảm ơn.

Thông tin liên hệ:

Trần Thị Minh Huệ
Trưởng ban Quản lý dự án NHĐS tháng 8/2013
Email: hue.tran@vongtaybeban.info 
Nguyễn Thị NhànTrưởng ban Truyền Thông NHĐS tháng 8/2013
Email: nhan.nguyen@vongtaybeban.info

 

Thông báo tổng kết chương trình Ngày hội đọc sách 9/8/2013

(VTBB) – Ngày 09/8  vừa qua, tại trường tiểu học Thái Hòa, xã Thái Hòa, huyện Ba Vì, Hà Nội, tổ chức tình nguyện trẻ Vòng tay bè bạn (VTBB) đã tổ chức thành công chương trình Ngày Hội Đọc Sách (NHĐS) 09/8/2013 dành cho 180 học sinh  khối lớp 4, 5 của trường tiểu học Thái Hòa.

Chương trình NHĐS 09/8/2013 được mở đầu bằng sự kiện Ex-Book-Change (EBC) – Ngày hội trao đổi sách cũ tại Hà Nội vào ngày 28/7/2013, thu hút khoảng 600 người tham gia và đóng góp vào quỹ của Ngày Hội Đọc Sách 5.026.000 VND và hơn 200 đầu sách truyện, tạp chí dành cho thiếu nhi. Chương trình EBC đã tạo được sự chú ý của cộng đồng và phương tiện truyền thông, bước đầu tạo tiền đề thuận lợi cho việc kêu gọi sự ủng hộ cho NHĐS tại Thái Hòa.

Ngày 09/8/2013, mặc dù thời tiết không thuận lợi, 180 học sinh khối 4, 5 và hơn 30 tình nguyện viên (TNV) của VTBB đã cùng hòa nhịp vào chương trình NHĐS tại trường tiểu học Thái Hòa. Các em học sinh có cơ hội gặp Bé Bi – nhân vật chính trong chuyến phiêu lưu của “Cuốn sách ước mơ”. Trong chuyến phiêu lưu này, Bi cùng các bạn nhỏ vượt qua các thử thách của mụ phù thủy để giải cứu 7 người bạn – tượng trưng của các cuốn sách trong Tủ sách tự quản của các em. Song song với hành trình đó là các trò chơi trí tuệ, vận động, âm nhạc được các TNV lồng ghép khéo léo nhằm thu hút sự tham gia của tất cả các em nhỏ. Cũng trong chương trình lần này, VTBB trao tặng trực tiếp 6 tủ sách lớp học tự quản với 745 cuốn sách cho 6 lớp khối 4, 5  và hướng dẫn các em biết cách tự quản lý tủ sách thông qua các tình huống “hình thức hóa nội quy tủ sách” thú vị.

Sau gần ba tháng chuẩn bị, VTBB đã nhận được sự ủng hộ với số tiền mặt là 38.465.000 VND, dưới hình thức hiện vật là phương tiện vận chuyển và quà tặng, và giá trị số lượng sách quy đổi ra tiền là khoảng 18.000.000 VND. Đồng thời, VTBB cũng nhận được sự quyên góp sách mới trực tiếp thông qua chương trình “Góp sách xây thư viện cho em” tại Ex-Book-Change và trên mạng Internet.

VTBB xin chân thành cảm ơn: Nhà tài trợ bạc: Quỹ Tháng Ba Thăng Long; Nhà tài trợ đồng: Nhà xuất bản Kim Đồng; các nhà đồng tài trợ:Hanoitrans, Summit Education, Tienganh123.com và các đơn vị bảo trợ thông tin: Vietnam New Media Group, SUKIENHAY.com, HanoiGrapevine cùng nhiều nhà hảo tâm khác đã giúp chúng tôi thực hiện thành công chương trình này.

Toàn bộ danh sách nhà hảo tâm sẽ sớm được đăng tải trên website www.vongtaybeban.vn/.

Với khẩu hiệu “Để sách chắp cánh ước mơ cho em”, hành trình của chuỗi dự án NHĐS dự định sẽ còn tiếp tục thực hiện trong thời gian tới. VTBB hi vọng tiếp tục nhận được sự quan tâm và hỗ trợ của Quý vị trong các chương trình cộng đồng và từ thiện tiếp theo. Xin trân trọng cảm ơn.

Thông tin liên hệ

Trần Thị Minh Huệ
Trưởng ban Quản lí dự án NHĐS
Email: hue.tran@vongtaybeban.info 
Nguyễn Thị Nhàn
Trưởng ban Truyền Thông NHĐS
Email: nhan.nguyen@vongtaybeban.info

Thông tin về trường tiểu học Thái Hòa, xã Thái Hòa

Tên trường: Tiểu học Thái Hòa

Hiệu trưởng: Cô Phùng Thị Bình

Hiệu phó: Cô Ngô Thị Lệ Hằng

Địa chỉ: Thôn Cộng Hòa, xã Thái Hòa, huyện Ba Vì

Điện thoại: 043 3625 273                               Địa chỉ email: c1thaihoa-bv@hanoiedu.vn

Số lượng học sinh: 518 em

Số lớp: 18 lớp (Khối 1: 5 lớp, Khối 2: 4 lớp, Khối 3, 4, 5: mỗi khối 3 lớp)

Trường có 02 cơ sở: điểm trường trung tâm và điểm trường lẻ (cách điểm trường trung tâm khoảng 03 km)

942341_548927078499423_877335497_n

Qua khảo sát, với thực tế thư viện của trường không có sách nào khác ngoài những cuốn sách giáo khoa, sách tham khảo dành cho giáo viên và báo dành cho học sinh, đồng thời trong xã không có một cửa hiệu sách hay nguồn sách nào khác ngoài một vài sạp báo nhỏ trong chợ, tình trạng học sinh không có điều kiện tiếp xúc với sách, truyện (sách tham khảo, sách tiểu sử danh nhân, khoa học, sách về kĩ năng học tập, cuộc sống cho thiếu nhi,…) là rất phổ biến trong trường.

Trong đợt khảo sát lần đầu tại trường vào tháng 7/2013 đa số các em học sinh được hỏi trong trường (89,13%) chỉ có từ dưới 5 quyển truyện và báo, trong khoảng 11% còn lại có đến 5% các em hoàn toàn không có sách truyện nào khác ngoài sách giáo khoa. 100% các em học sinh có sách đều do bố mẹ hoặc người thân mua cho tại sạp sách nhỏ trong chợ.

Học sinh có các tiết học sinh hoạt định kỳ, theo thông tin của thầy cô hiệu phó là 3 đến 5 buổi trong một năm học, nhưng trong số những em trả lời phỏng vấn thì chủ yếu các em ngồi ôn bài. Không có các hoạt động giải trí, văn hóa, nghệ thuật khác mang tính chất tập thể nhằm khuyến khích các em tìm hiểu đọc sách báo, và chia sẻ những câu chuyện mà các em đã được đọc.

Toàn bộ thông tin do Vòng Tay Bè Bạn thu thập trong đợt khảo sát lần đầu và làm việc với nhà trường và phỏng vấn các em học sinh trong tháng 7 năm 2013

. 1003426_548876811837783_2067816367_n